Ghế ấm trong hẻm
20/07/2026
Tôi tên là Minh. Hôm đó là thứ năm, 2 giờ sáng. Tôi đang đi bộ về nhà sau khi làm ca đêm ở bệnh viện. Con đường quen thuộc tôi đi qua một con hẻm cụt gần cuối phố Phan Đình Phùng – cái hẻm mà mọi người gọi là "hẻm chửi" vì nó cứ như cái miệng thèm ăn, nuốt trọn cả những ai vô tình dắt xe vào. Tôi cũng không biết sao, đến nơi thì trời đã tối hẳn.
Trời mưa. Không phải mưa to, nhưng từng giọt nhỏ lấp lóp trên lá cây, ướt đẫm đôi dép tôi. Mùi đất ẩm nồng nặc, lấm tấm mùi mồ hôi và bụi bẩn của những con đường đô thị. Tôi đi bộ, chân bước nhanh nhẹn vì mệt, nhưng trong lòng lại rỗng tuếch. Mẹ tôi bệnh nặng. Nửa đêm bác sĩ gọi điện bảo phải đưa mẹ về nhà ngay. Tối qua tôi ngủ không được, cứ nằm mơ thấy mẹ nằm liệt giường, tay run rẩy, mắt dò dẫm như ai đang tìm điều gì đó. Bây giờ tôi phải đi thẳng về nhà, không thể chậm trễ.
Tôi bước vào hẻm, đèn đường chập chờn. Không có ai. Tôi cẩn thận quan sát xung quanh, đôi chân bước chậm lại vì mỏi. Cánh tay tôi cọ nhẹ vào vai, như vừa rồi một trận mưa gió cả đêm. Mùi nước ướt đẫm từ áo khoác, ngấm vào da thịt, làm mình thêm lạnh. Tôi thở hắt ra, rồi bỗng thấy một chiếc ghế gỗ nằm giữa hẻm.
Ghế ấy không biết từ đâu ra, nhưng cứ như nó ở đó từ lâu lắm rồi. Từng vết sơn mờ nhạt trên thân ghế, màu nâu thẫm, loang lổ theo thời gian. Ghế ấy đặt ngay giữa đường hẻm, như để chào đón ai đó. Tôi định bước qua, nhưng cảm giác dường như có ai đang nhìn mình. Tôi quay lại, chỉ thấy bóng tối. Nhưng cái ghế – cái ghế vẫn luôn ấm.

Tôi đứng im lặng một lát, nghĩ rằng mình đã mệt quá, tưởng tượng ra thứ gì đó. Nhưng khi cởi áo khoác ra, tôi mới nhận ra cái ghế ấy toả hơi ấm từ dưới mặt đất, như có người đang ngồi trên đó. Tôi bước lại gần, ngửi thấy mùi gỗ cũ, chút nước dầm, và một mùi rất lạ – giống mùi thuốc lá cháy. Tôi không biết vì sao, nhưng tôi cởi áo khoác ra, để nó nằm trên ghế.
Tôi đi tiếp, nghĩ rằng mình sẽ về nhà, nhưng lòng tự hỏi: “Tại sao cái ghế ấy lại ấm?” Cái hẻm quá vắng, gió thổi qua những rặng cây khô ngoài hẻm. Tôi nghe tiếng gió rít, như ai đang thì thầm. Tôi bước nhanh hơn, nhưng mỗi lần tôi cất chân, lại nghe tiếng “tách” ở phía sau, như có ai đó đang bước theo.
Tôi nghĩ mình đã đi quá nửa đường về nhà, thì bỗng dưng tôi quay lại. Cái ghế vẫn còn đó. Nhưng không phải cái ghế tôi để áo khoác. Đó là một cái ghế khác – giống hệt, nhưng màu nâu đậm hơn, như mới sơn lại. Tôi bước lại gần, tay run run chạm vào lưng ghế. Mùi thuốc lá cháy vẫn ngai ngái.
Tôi bỗng thấy có ai đó đứng sau mình. Không phải gió. Là một người đàn bà. Không hiểu sao tôi biết cô ấy là mẹ tôi. Mẹ tôi chưa về nhà. Cái ghế ấy – cái ghế ấm – đang chờ đợi ai đó. Tôi hét lên, nhưng không có tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng gió thổi rít qua những cành cây khô.

Tôi chạy như điên, lùi lại đường cũ, quay ra con phố. Tôi chạy đến tận nhà, mở cửa, rồi nhanh chóng lên giường. Không một ai ở đó. Mẹ tôi vẫn còn đang nằm viện. Nhưng trong giấc mơ tôi thấy mẹ tôi ngồi trên cái ghế ấm, tay nắm chặt tay mình, ánh mắt trống rỗng như ai đang tìm điều gì đó.
Tôi thức dậy trong đêm, hụt hẫng. Mẹ tôi không bệnh. Mẹ tôi đã chết. Không phải do bệnh. Mà là vì cái ghế ấy – cái ghế vẫn luôn ấm – chờ đợi một người thân trong nhà.
Mỗi lần tôi nhớ lại, tôi đều thấy một chút hơi ấm thoang thoảng từ dưới mặt đất, như thể mẹ tôi đang ở đó. Tôi không hiểu tại sao mình lại mơ thấy điều đó. Nhưng có lẽ, trong lòng tôi, mẹ tôi đã từng ngồi trên cái ghế ấy, ngay cả khi tôi không nhìn thấy.
Tôi bắt đầu nghĩ rằng, không phải tôi đã đi lạc đường hay tưởng tượng ra cái ghế. Mà chính cái ghế – như một ký ức sống động, một thứ gì đó vẫn còn sót lại trong hẻm chửi, chờ đợi ai đó quay lại. Và mẹ tôi, người luôn yêu thương tôi bằng cả tâm hồn, có lẽ đã đến với nó.
Và từ đó, mỗi lần tôi đi qua con hẻm ấy vào đêm, tôi đều thấy một cái ghế, ấm áp như từng nắm tay mẹ tôi. Cái ghế chờ đợi ai đó – và ai đó, sẽ sớm quay lại.
Hết 1 truyện miễn phí hôm nay rồi…
Bấm nút bên dưới ủng hộ tụi mình một cú click Shopee,
truyện mở khóa đọc tiếp cả ngày luôn.
Không mất tiền — chỉ mở trang Shopee ở tab mới.