← Về trang chủ

Mơ thấy mình chết

20/07/2026

Bìa truyện Mơ thấy mình chết

Tôi là Minh, năm nay 27 tuổi. Qua mấy năm nay, tôi sống trong một căn hộ cũ thuộc chung cư Nguyễn Văn Cừ — một khu nhà xây từ những năm 1980. Nơi đó không có mạng internet, chỉ nghe tiếng đồng hồ lớn vang vọng mỗi khi trời tối và mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn hộ lâu năm. Mẹ tôi mất năm ngoái do ung thư phổi, còn bà tôi — người duy nhất còn sống trong gia đình — cũng đang già yếu dần.

Tôi quyết định dọn đi vì chung cư đó sắp bị giải tỏa, nhưng không ai nghĩ rằng tôi sẽ gặp điều gì đáng sợ cả. Tôi chỉ muốn rời xa nơi này — một nơi đầy ký ức và nỗi đau.

Căn hộ tôi thuê nằm ở tầng năm, số 503. Không gian nhỏ bé, chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ sần sùi, một cái ghế mỏng như còi, và một ngăn tủ nhỏ trong phòng ngủ. Tôi mang theo một cuốn album ảnh gia đình — thứ duy nhất còn sót lại sau khi mẹ tôi mất. Trong đó, những trang cuối cùng là hình ảnh bà tôi: người duy nhất còn sống, người mà tôi vẫn nhớ rõ từng nụ cười hiền lành và đôi mắt sâu thẳm như mặt ao trong rừng.

Bà ấy từng nói với tôi: “Con nên giữ album này, nó sẽ bảo vệ con”.

Tôi không hiểu bà muốn nói gì, nhưng tôi tin. Tôi cảm thấy rằng album này là một phần của tôi — như những kỷ niệm về mẹ tôi, về cả bà tôi, và về những điều đã qua mà tôi chưa thể quên.

Tôi sống ở đó ba tháng. Mỗi tối, tôi thường mở album ra và lật từng trang. Có lúc tôi tự hỏi liệu mình có đang tìm kiếm gì trong những bức ảnh đó — hay đơn giản chỉ là cảm giác được gần gũi với người thân còn sống. Tôi đã quen với âm thanh của tiếng đồng hồ, mùi ẩm mốc từ sàn nhà và ánh sáng yếu của bóng đèn trần. Tất cả như một phần của đời tôi.

Tranh minh họa truyện Mơ thấy mình chết

Một hôm tôi đi làm về muộn, thấy cửa phòng để hở. Tôi bước vào, đèn sáng trưng, nhưng cái lạnh buốt xương tủy khiến tim tôi đập nhanh như định mệnh. Tôi mở album ra — và giật mình. Trang đầu tiên, hình ảnh bà tôi không còn nụ cười nữa mà là ánh mắt trống rỗng. Ảnh chụp ngày hôm qua, nhưng trong đó, bà tôi đang chết — nằm trên giường, tay xanh tái như xác.

Tôi hét lên, vứt album ra, rồi chạy ra ngoài. Nhưng đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi mơ thấy mình chết —躺在床上 một căn hộ cũ, người ta đưa tôi đi cho hỏa táng, và trong lòng tôi có cái cảm giác đau đớn nhưng quen thuộc như điều gì đó từng xảy ra.

Tôi đánh thức dậy, mồ hôi lạnh. Trong đầu chỉ lặp lại: “Mẹ đã nói… mẹ đã nói…” — Nhưng mẹ không còn sống, bà mới là người duy nhất còn ở bên tôi.

Sau đó, tôi bắt đầu thấy những thứ kỳ lạ. Mỗi tối, tôi nghe tiếng chân bước trong phòng, giống như ai đang đi bộ dưới sàn gỗ. Tôi không dám mở đèn, chỉ lén lút nhìn qua khe cửa — một bóng người thấp thoáng giữa ánh sáng yếu từ đèn ngủ. Bóng đó không cử động, nhưng nó có dáng vẻ của bà tôi.

Một hôm, tôi quyết định kiểm tra lại album. Tôi ngồi im lặng trong phòng, ngắm từng trang ảnh. Lần này, tôi thấy trang đầu tiên là hình ảnh mẹ tôi — người đã chết cách đây năm năm. Trong tấm ảnh, mẹ tôi đang đứng trước một ngôi nhà cũ, nơi tôi từng sống với bà. Tôi không hiểu tại sao mẹ lại xuất hiện trong ảnh — vì tôi không bao giờ để ảnh mẹ vào album.

Tôi hoảng hồn, chạy ra cửa sổ, thì thấy một người đàn bà mặc áo bà ba, tay xách túi ni lông, đang bước về phía chung cư. Tôi biết ngay đó là bà tôi. Bà đi rất chậm, như thể đang cố giữ lại điều gì đó.

Tôi hét lên: “Bà ơi, bà không nên đến đây nữa!”

Tranh minh họa truyện Mơ thấy mình chết

Bà dừng lại, quay lại nhìn tôi. Ánh mắt bà không còn hiền lành, mà ác độc và rõ ràng là người chết. Bà nói: “Con đã biết rồi, con đã mơ thấy mình chết”.

Tôi run rẩy. Tôi nhớ rằng trong giấc mơ của mình, mẹ tôi đã nói điều đó — nhưng tại sao mẹ lại biết?

Bà bước vào căn hộ, tay cầm một túi ni lông đựng album ảnh. Bà đặt nó xuống bàn và nói: “Con hãy giữ nó, bởi con là người duy nhất còn sống”.

Tôi muốn chạy trốn, nhưng chân như dính chặt đất. Tôi chỉ biết nghe bà kể lại từng chi tiết về cái chết của mẹ tôi, về cái chết của bà tôi, và rồi — về chính tôi.

Bà nói rằng mẹ tôi đã hy sinh mạng mình để cứu tôi khỏi một tai nạn xe hơi, và bà cũng đã chết trong một trận tai biến ở nhà. Nhưng điều khiến tôi sốc hơn là bà ấy tiết lộ rằng tôi sẽ cũng không sống được đến cuối đời như những người xung quanh — tôi sẽ chết trước họ, và cái chết của tôi sẽ giống như mẹ tôi và bà tôi.

Cuối cùng, bà đưa cho tôi một tấm ảnh mới trong album. Trong đó, tôi đang nằm trên giường, tay xanh tái như xác — và bên cạnh tôi là bà tôi, đang đứng nhìn tôi bằng ánh mắt không còn sống.

Tôi thức dậy, nước mắt chảy ra, tay nắm chặt album. Tôi biết rồi: tất cả đã được báo trước trong giấc mơ của mình.

← Về trang chủ đọc truyện khác