← Về trang chủ

Ảnh Gia Đình Khiến Tôi Mất Nạng

20/07/2026

Bìa truyện Ảnh Gia Đình Khiến Tôi Mất Nạng

Tôi đi xe khách đêm về quê, một chuyến không có gì đáng kể. Nhưng vì đường xa và thời tiết xấu, tôi phải chọn phương tiện này thay vì tàu. Tôi ngồi ở khoang sau bên cạnh một người phụ nữ già. Bà ấy chẳng nói nhiều, chỉ lúi húi xem album ảnh. Tên bà là Thanh, quê ở huyện Quảng Điền.

Đêm hôm đó, trời tối như mực, gió thổi qua cửa kính như tiếng thì thầm của bóng đêm. Xe chạy qua đèo Đèo Ván – một đoạn đường mà người ta kể đồn có nhiều tai nạn. Tôi ngồi im lặng, nhìn ra ngoài, cảm giác như mình đang lơ lửng giữa không gian. Trong khoang, chỉ có tiếng bánh xe cọp và tiếng thở hắt ra của bà Thanh.

Bà Thanh lật từng trang ảnh, đôi mắt bà ánh lên chút buồn bã. Tôi chú ý thấy hình ảnh một cậu bé khoảng mười tuổi, nụ cười rạng rỡ trong tấm ảnh. Bà gọi tên cậu là Anh. Dù không hỏi, tôi cũng đoán được mối quan hệ giữa bà và đứa trẻ đó.

Tôi hỏi: “Cậu ấy giờ ở đâu?”

Bà Thanh nhìn tôi một thoáng, ánh mắt đầy nỗi nhớ thương. “Anh đã mất năm tôi mới lấy chồng.” Giọng bà trầm ấm như hồi còn sống. Tôi không biết nói gì thêm, chỉ im lặng nhìn bà lật từng trang ảnh, như đang ôn lại ký ức xưa cũ.

Tranh minh họa truyện Ảnh Gia Đình Khiến Tôi Mất Nạng

Tôi nhớ mẹ tôi từng kể: “Cô Thanh ấy rất hiền, nhưng đôi khi nó buồn lắm.” Đôi mắt bà lúc đó ánh lên chút đau thương, không phải vì ai mà là vì điều gì đó đã mất. Tôi nghe mùi thuốc lào của bà thoang thoảng trong gió, giống như những lần bà gọi điện về nhà, nói chuyện với mẹ tôi.

Tôi nhìn đồng hồ. 3 giờ sáng. Xe đang chạy qua một đoạn đèo quen thuộc – nơi người ta hay gặp tai nạn. Gió thổi mạnh hơn, tiếng bánh xe cọp vang xa. Tôi cảm thấy hơi lạnh, nhưng không phải vì thời tiết – mà là vì sự im lặng đột ngột trong khoang.

Bỗng nhiên, một tiếng cười trẻ con vang lên trong xe. Nhẹ nhàng, vui vẻ, như một cái gì đó quen thuộc. Tôi quay đầu lại, bà Thanh vẫn đang xem ảnh, không thèm nhìn tôi. Nhưng tôi biết đó là tiếng của ai đó – ai đó đã mất.

Tôi run người, tim đập nhanh hơn. Tiếng cười vang lên lần nữa, như một lời gọi nhẹ nhàng. Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, trời tối thẫm, chỉ có ánh đèn xe lấp ló trong màn mưa. Mưa bắt đầu rơi, từng giọt nhỏ rả rích trên kính.

Bà Thanh lật lại trang album. Trong ảnh, cậu bé Anh nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tinh anh như thể còn sống. Tôi muốn kêu lên, nhưng cổ họng khô khốc, không đủ sức nói. Tôi nghe tiếng gió thổi qua cửa kính, như tiếng thì thầm của một ký ức cũ.

Tranh minh họa truyện Ảnh Gia Đình Khiến Tôi Mất Nạng

“Anh ấy quay lại rồi,” bà Thanh nói, giọng trầm ấm, như đang kể chuyện cho đứa con trai mất mát. “Cậu bé Anh là con trai bà. Nó không chết. Nó chỉ… chưa về với bà được.”

Tôi lắc đầu, cố gắng giữ bình tĩnh. Nhưng càng lúc càng thấy lạnh. Tôi nhìn lại phía sau – xe không có ai khác ngoài tôi và bà Thanh. Cái ánh mắt của bà nay khác thường, như thể bà biết tôi đang nghĩ gì.

Tôi muốn chạy, nhưng chân như dính vào đất. Mưa rơi to hơn, tiếng cười trẻ con vang lên lần nữa, nhẹ nhàng mà rõ ràng. Giờ này, tôi biết đó là tiếng của anh tôi – người em trai đã mất năm 2018, khi chúng tôi còn nhỏ.

Bà Thanh cất album lại, tay run rẩy nhẹ. Bà ôm lấy tôi như một người mẹ thương yêu: “Đêm nay, anh sẽ ở lại cùng gia đình.”

Tôi không nói gì nữa. Tôi biết mình đang mơ. Nhưng trong ánh đèn mờ của xe khách đêm, tôi thấy bóng dáng Anh – em trai tôi – đang đứng bên cạnh bà Thanh.

Mưa vẫn rơi, tiếng cười vang lên như một lời chào tạm biệt. Trong khoang xe, chỉ còn hai người: tôi và bà Thanh, cùng với bóng dáng của một cậu bé đã mất – người em tôi.

← Về trang chủ đọc truyện khác