Chiếc điện thoại trong chùa
21/07/2026
Tôi tên là Minh, sinh ra ở làng Phước Lộc, tỉnh Quảng Ngãi. Gia đình tôi sống gần chân núi Cổ Lễ, nơi có một ngôi chùa cổ đã bỏ hoang nhiều năm. Chùa gọi là chùa Long Sơn, nằm giữa rừng trúc xanh mướt. Người ta vẫn thường nói rằng nơi đây từng xảy ra chuyện kỳ quái, nhưng tôi chỉ cười. Cho đến hôm đó, tôi phải vào chùa vì một lý do không thể từ chối.
Hôm ấy là ngày rằm tháng Bảy, trời mưa tầm t%E1%BB%A9m, mây đen che khuất cả núi. Tôi được bà nội cử đi dọn dẹp chùa vì nhà thờ đã quá lâu không ai đến. Bà kể rằng xưa kia ở đây có một người đàn ông tên là Anh Tuấn. Người này sống gần đó trước năm 1975, sau đó bỏ đi mà chẳng ai biết nữa. Nhưng cái chết của anh ấy không phải do tai nạn – theo lời bà, anh ấy tự tử bằng cách đốt nhà rồi nhảy xuống suối.
Tôi cầm cái xẻng bước vào chùa. Không khí ẩm ướt, mùi đất và lá mục bốc lên. Mái ngói rêu phong, cây cỏ mọc um tùm trong đình. Tôi dọn từng góc nhỏ từ trước cửa đền đến cổng sau. Đến khoảng giữa sân, tôi thấy một chiếc điện thoại di động nằm trên nền gạch gần gốc cây sấu.
Chiếc máy không có sim, màn hình đen thẫm. Nhưng khi tôi chạm vào, nó sáng lên như ai đó vừa dùng mới. Tiếng chuông vang lên từng hồi, nhưng không ai gọi. Tôi lắc nhẹ rồi đột nhiên, một giọng nói vọng ra từ điện thoại:
“Cậu là Minh à?”
Tôi giật mình. Giọng nói quen thuộc như người trong lòng tôi đang gọi. Tôi nhìn màn hình, chữ “Tâm” hiện lên.
"Anh Tâm đã chết năm 1985 rồi", tôi thầm nghĩ. Nhưng giọng nói vẫn tiếp tục:
“Cậu đến đây để tìm em à?”
Tôi run rẩy, quay lại xem xung quanh có ai không. Chùa vắng teo, chỉ có tiếng gió vi vu qua kẽ lá. Tôi cúi xuống nhặt chiếc điện thoại lên, cẩn thận để trong túi quần.
Đêm đó tôi ngủ ở nhà bà nội. Mơ thấy một người đàn ông mặc áo đen đứng trước cửa chùa, tay cầm cái điện thoại. Tỉnh dậy, tôi thấy mình mồ hôi lạnh, lòng đầy hoang mang.
Sáng hôm sau, bà nội nói chuyện với ai đó về chiếc điện thoại trong chùa. Bà bảo: “Anh Tâm từng sống ở đây, sau khi chết không ai dám đụng đến điện thoại của anh ấy. Nhưng nếu ai đó dùng nó, sẽ có người quen gọi lại.”
Tôi hỏi bà: “Anh ấy có người thân không?”

“Có em gái tên là Hương. Tên em ấy hiện nay vẫn sống ở gần đây. Nhưng từ lâu rồi, em ấy cũng không đến chùa nữa.”
Chính lúc tôi nghe câu đó, một cơn gió thổi mạnh qua cửa, cuốn theo tiếng nói vang lên trong đầu:
“Hương đang chờ anh, Minh.”
Tôi lắc mình tỉnh hẳn. Tối hôm sau, tôi quyết định đi tìm Hương. Tôi đến nhà bà ấy gần chân núi. Bà đã ngoài 60, sống một mình, không ai tới thăm. Khi tôi bước vào, mùi thuốc lá và mồ hôi bốc lên từ người bà.
“Cháu đến để hỏi về anh Tâm,” tôi nói.
Bà nhíu mày, nhìn tôi như thể muốn đánh:
“Cậu không nên đụng chạm vào cái điện thoại đó. Anh ấy chết vì… vì cái điện thoại đó.”
Tôi nghe bà nói, lòng trào lên một cảm giác khó hiểu. Như có thứ gì đang kéo tôi về phía trước.
Ngày hôm sau, tôi quay lại chùa. Tôi biết mình sắp làm điều gì đó không thể lùi lại. Tôi tìm thấy chiếc điện thoại, lần này tôi cẩn thận mở nó ra. Màn hình sáng lên, rồi một tin nhắn hiện ra:
"Em đang ở dưới chân núi."
Tôi nhanh chóng chạy xuống. Một con đường mòn dẫn đến một khu nghĩa địa nhỏ. Trong đó có một ngôi mộ đơn độc. Tôi bước vào trong, nghe tiếng gió thổi qua kẽ lá, rồi một giọng nói gọi tên tôi.
“Minh…”

Tôi quay lại, nhưng không ai ở đó. Mái chòi rêu phong, ánh trăng lờ mờ chiếu lên mặt đất ẩm ướt. Tôi bước tiếp, đến trước ngôi mộ. Trên bia đá ghi: "Hương – năm 1986".
Tôi ngồi xuống bên cạnh nó. Tiếng gió thổi dồn dập hơn. Bỗng nhiên, một bàn tay nắm lấy cổ tôi. Tôi quay lại, nhưng không thấy ai. Mái tóc của ai đó đang xào xạc trong gió.
Tôi nghe giọng nói lần nữa:
“Cậu đã đến nơi rồi.”
Tôi biết mình không thể chạy trốn. Cơn sợ hãi bao trùm tôi như một cơn sóng dâng cao, nhấn chìm tất cả lý trí. Tôi lắc đầu, cố gắng nhớ lại: bà nội, Hương – người đã chết từ lâu.
Một cái gì đó đang bắt đầu xé toái trong tâm trí tôi. Chẳng lẽ… anh Tâm không phải là người chết? Anh ấy vẫn sống?
Tôi khẽ thở dài:
“Anh có thể cho em biết, tại sao em lại tìm đến nơi này?”
Không ai trả lời. Chỉ còn tiếng gió và mùi đất ẩm bám vào da thịt tôi.
Trong khoảnh khắc im lặng đó, một hình ảnh ló ra từ ký ức tôi: năm tôi lên mười, bà nội kể chuyện về anh Tâm. Người đàn ông ấy sống gần chùa Long Sơn, làm nghề thợ mộc. Một hôm, anh đốt nhà rồi nhảy xuống suối Cổ Lễ. Không ai biết anh đã chết hay không – chỉ có một người duy nhất biết: em gái của anh là Hương. Họ quấn quanh nhau như hình với bóng. Nhưng rồi một ngày nào đó, Hương biến mất.
Tôi nhớ bà nội từng nói rằng, anh Tâm chưa bao giờ chết. Anh ấy vẫn sống, chỉ là… ở bên kia thế giới.
Giờ đây, tôi đã đến nơi mà người ta chẳng dám đi tới – nơi mà tiếng gọi của một người em gái năm xưa vọng lại. Tôi không biết mình có phải là người đúng hay sai, nhưng tôi biết điều này: tôi đang bắt đầu gặp lại anh ấy.
Hết 1 truyện miễn phí hôm nay rồi…
Bấm nút bên dưới ủng hộ tụi mình một cú click Shopee,
truyện mở khóa đọc tiếp cả ngày luôn.
Không mất tiền — chỉ mở trang Shopee ở tab mới.