← Về trang chủ

Cái Hẻm Cụt Đêm

21/07/2026

Bìa truyện Cái Hẻm Cụt Đêm

Mấy năm trước, trong một đêm mưa phùn đặc quánh, tôi nhận được cú điện thoại từ một người lạ. Không ai nói rõ lý do, chỉ bảo: “Đến hẻm cụt đó đi.” Hẻm ấy nằm giữa khu dân cư cũ gần đình làng Thanh Mai — nơi mà nhiều người lớn lên vẫn truyền tai nhau về cái hẻm dài ba chục mét, hai bên tường vách lởm chởm, những mảng bê tông đổ sập xuống nền đất đỏ. Người ta bảo nó không ai dám đi vào sau giờ ngọ, vì cứ nghe như tiếng chân bước vang lại từ dưới lòng đất.

Tôi đến nơi lúc 2 giờ sáng, ánh trăng che lấp phần nào bóng tối. Không khí nặng nề như mồ hôi của một cái đêm dài. Gió thổi qua những dãy nhà rêu phong mang theo mùi đất ẩm và một thứ hương lạ, giống như gỗ mục. Tôi nhớ lại, vài hôm trước tôi đã đi ngang qua con hẻm đó, có lần còn thấy một chiếc bát nhung vứt bên đường, nay đã mòn sứt. Nhưng giờ đây, không khí khác hẳn — nó dày đặc, như chứa đựng cái gì đó đang thở.

Tôi bước vào hẻm. Nó dài khoảng ba chục mét, lối đi hẹp, chỉ vừa đủ cho một người qua lại. Đôi chân tôi mỗi bước lại nghe tiếng vang, như thể nơi đây vẫn còn lưu giữ âm thanh của những bước chân xưa. Tôi cẩn thận bước từng bước, cảm giác như mình đang trong một cái mồ hôi toả ra từ quá khứ. Mùi đất ẩm và gỗ mục lan tỏa quanh mình, mùi ấy không phải là mùi nào tôi đã từng gặp — nó nặng nề, ngai ngái, như từ tận sâu trong lòng đất lên.

Tranh minh họa truyện Cái Hẻm Cụt Đêm

Sau đó, tôi nghe tiếng bước chân. Không nhanh lắm, nhưng rõ ràng là người đang đi phía sau mình. Tôi quay lại, không ai ở đó. Lòng tôi thình lình lạnh toát, một cảm giác hụt hẫng như bị xé ra từ trong tim. Tôi cẩn thận bước về phía trước, tiếng chân mình vang lên trong hẻm như tiếng chuông đồng. Tiếng ấy không tự nhiên — nó rung rinh, như thể có thứ gì đó đang lắng nghe.

Khi đến cuối đường, tôi thấy một chiếc cửa gỗ nhỏ, bị xám mốc và dính đầy cỏ dại. Cửa mở ra một khoảng tối thẫm, chỉ có ánh trăng lóe qua khe hở. Tôi bước vào. Không khí trong đó lạnh buốt như mùa đông. Tựa như bước vào một ngôi nhà bỏ hoang. Mùi gỗ mục và đất ẩm lan tỏa quanh mình. Tôi thấy có thứ gì đó đang xích lại gần, không phải tiếng gió, mà là… tiếng nỉm.

Tôi mở mắt ra, nằm trên nền đất cứng. Trong đầu tôi vẫn còn cái cảm giác như đang đi bộ trong hẻm cụt. Nhìn xuống tay mình, tôi thấy nắm chặt một con búp bê gỗ nhỏ xíu, màu vàng cũ kỹ, mặt nó không có mắt, chỉ có hai lỗ trống to bằng đồng xu. Mồ hôi đổ ròng ròng, lòng tôi run lên từng cơn.

Tôi cố gắng thở đều, nhưng không thể làm chủ được cảm giác đó — như mình đang bị giam trong một cái bẫy mà không thể thoát ra. Trong đầu, thứ gì đó rực lên như là… một giấc mơ. Tôi nhớ lại: đêm trước, khi ngủ, tôi mơ thấy chính mình đang đứng trong cái hẻm cụt đó, và một người phụ nữ mặc áo bà ba màu trắng bước vào, mang theo một con búp bê gỗ.

Tranh minh họa truyện Cái Hẻm Cụt Đêm

Tôi tỉnh dậy, tay nắm chặt búp bê, mồ hôi đổ ròng ròng. Tôi không biết điều gì đã xảy ra, nhưng trong lòng tôi có cảm giác như là… mình đã đến đó rồi, và chưa kịp chạy thoát.

Mấy hôm sau, một người hàng xóm kể lại: “Có một bà cụ ở cuối hẻm, năm xưa mất chồng vì bùa ngải. Bà ta không chịu nổi, phải tự tay giết chết chồng mình bằng cây gậy. Sau đó, bà ta bị ma ám, mỗi tối đến 2 giờ sáng thì bước vào hẻm, mang theo búp bê gỗ để giải oán.”

Tôi không biết liệu điều đó có thật hay không, nhưng tôi đã thấy mặt người phụ nữ đó trong giấc mơ. Và cái con búp bê mà tôi nắm trong tay, chính là thứ bà ta mang theo.

Giờ đây, mỗi lần tôi đi qua hẻm cụt đó, tôi vẫn nghe tiếng chân bước vang lại từ dưới lòng đất — như lời nhắc nhở rằng tôi đã từng bước vào nơi ấy, và chưa kịp chạy thoát.

← Về trang chủ đọc truyện khác