Bát hương trong viện cũ
21/07/2026
Tôi tên là Hùng, sinh ra và lớn lên ở một xã nhỏ gần thành phố Hà Nội. Làng tôi nghèo, chỉ có vài cái đình xưa và một nghĩa địa nằm ven đồi. Bố tôi mất sớm, mẹ làm nghề may vá, bán quần áo trong chợ. Những năm tháng thơ ấu của tôi trôi qua trong mùi thuốc lá, mùi nước súc miệng và tiếng cười giòn tan của bà. Tôi nhớ rõ năm 1998, khi tôi được mười tám tuổi, gia đình chuyển về một căn nhà mới ở thành phố. Nhưng chưa đầy hai năm sau, mẹ tôi mắc bệnh tim và qua đời tại một viện dưỡng lão cũ gần đây – nơi giờ đã bị phá bỏ, chỉ còn lại mảnh đất trống, những bụi cỏ dại đâm chồi lên từ nền móng.
Tôi nhớ rõ ngày đó, mẹ nằm trên giường, tay nắm chặt vào tấm khăn đỏ thấm đẫm mồ hôi. Tôi không hiểu vì sao bà cứ khẽ thì thầm: “Không được để bát hương ở viện ấy…” rồi im lặng như người chết. Bà mất trong ánh sáng vàng nhạt của bóng đèn lão, mùi thuốc diệt khuẩn vương vấn khắp phòng. Tôi đứng bên cạnh, tay run rẩy, lòng nặng trĩu một cách kỳ lạ – giống như có thứ gì đó đã níu giữ bà lại ở đó, không cho bà rời đi.
Khi ấy tôi đang học trung học và chưa hiểu gì về chuyện tâm linh. Nhưng sau khi mẹ qua đời, tôi được mẹ dặn: “Làm ơn đưa bà về nhà, đừng để bát như ở viện ấy.” Tôi đành phải tìm đến một ngôi đình gần đó, nơi có người quen tên là ông Tư – một thầy cúng xưa.
Ông Tư nhìn tôi, thở dài. Ông đang ngồi trên ghế gỗ cũ kỹ, mặt nhăn nheo như tấm vải rách. “Cháu không biết sao? Viện ấy từng là nơi thờ các bà mụ, những người chết không yên.” Ông nói rồi chỉ tay về phía một góc tối: “Bát hương đó đã nhổ ra nhiều lần, nhưng vẫn quay lại.”

Tôi hỏi vì sao. Ông Tư lắc đầu, không giải thích. Nhưng tôi thấy trong mắt ông có ánh sáng mờ của sự sợ hãi. Tôi không hiểu gì, nhưng cảm giác có điều gì đó không bình thường đang dấy lên bên trong tôi.
Mấy năm sau, khi đã lớn hơn, tôi làm việc tại một bệnh viện cũ gần nhà. Nơi ấy cách nghĩa địa vài cây số, xung quanh là đồi cỏ dại và mùi thuốc lá khô. Những ngày đầu tiên đến nơi này, tôi cảm thấy mình như đang bước vào một bức tranh xưa cũ – những bức tường sơn mài, cánh cửa gỗ lỏng lẻo, mùi khói bếp của năm tháng xa xăm.
Một hôm trong lúc dọn dẹp phòng khám bị bỏ hoang, tôi phát hiện một cái bát hương bằng đất nung. Chiếc bát có đường kính chục cm, không phải kiểu thờ thông thường mà là kiểu đơn sơ, như được làm từ những mảnh đất sét nung khô ráo. Tôi đặt nó lên bàn và cảm thấy như có thứ gì đó đang thở bên trong. Có mùi đất ẩm và hơi thơm của cỏ. Tôi nhớ lại lời mẹ – tôi không hiểu vì sao, nhưng lòng tôi run lên.
Ngày hôm sau, một người quen tên là bác Duy đến bệnh viện. Anh ấy nói: “Cậu biết không? Bát hương ấy đã nhổ ra năm 1982. Cứ mười năm lại nhổ lần nữa. Nhưng lần này…” Anh ta ngập ngừng. Tôi hỏi vì sao. Anh chỉ tay về phía bát hương, rồi cười khẽ: “Lần này nó sẽ không nhổ được.”
Tôi không hiểu gì. Chỉ biết tôi cảm thấy một thứ lạnh lẽo xâm nhập vào trong người. Dường như có ai đó đang ở bên ngoài, nhìn vào tôi qua những khe cửa gỗ. Tiếng rú ga xe buýt xa xa, tiếng lá cọ rơi lất phất, và rồi… một tiếng thầm thì: “Không được để bát hương ở viện ấy…”

Tôi run người. Tôi nhớ lại giấc mơ đêm trước – trong đó, tôi thấy mình đứng giữa cái đình cũ, bên cạnh một bát hương lạ. Một bóng hình mờ ướt đẫm nước mắt, nói: “Cháu đừng làm điều ấy.”
Tôi không biết đó là lời cảnh báo hay lời hối thúc. Nhưng từ đó, mỗi lần nghĩ về bệnh viện cũ, tôi thấy mình đang bước vào vòng luẩn quẩn – nơi những linh hồn chưa yên đang tìm cách trở lại.
Mười năm sau, khi tôi đã lớn, tôi được một người bạn đưa đến nghĩa địa. Chúng tôi đi tìm ngôi mộ của bà tôi. Tôi không biết tại sao, nhưng trong lòng tôi có một cảm giác: cái bát hương kia sẽ quay về. Và tôi tin – nó sẽ không bị nhổ nữa.
Mùi đất ẩm vẫn vương vấn, gió thổi qua những bụi cỏ dại, tiếng lá rụng và tiếng bước chân nhẹ nhàng của chúng tôi. Tôi nhìn vào mảnh đất trống, nơi từng là viện dưỡng lão cũ, nay chỉ còn hoang vắng. Tôi cảm thấy có thứ gì đó đang chờ đợi tôi ở đó, như một lời nhắc nhở, như một cái ôm đầy nước mắt.
Tôi không biết mình có phải là người đúng hay sai, nhưng tôi biết mình đã làm điều bà dặn – đưa bà về nhà. Và giờ đây, tôi vẫn chưa thể rời khỏi nơi này.
Hết 1 truyện miễn phí hôm nay rồi…
Bấm nút bên dưới ủng hộ tụi mình một cú click Shopee,
truyện mở khóa đọc tiếp cả ngày luôn.
Không mất tiền — chỉ mở trang Shopee ở tab mới.