← Về trang chủ

Căn phòng trọ 404

22/07/2026

Bìa truyện Căn phòng trọ 404

Tôi thuê căn phòng 404 ở chung cư Hoa Mai, quận 12. Phòng nhỏ, cũ kỹ, giá rẻ. Những bức tường màu xám sạm như bị phai qua nhiều năm tháng, gạch vỡ lỗ chỗ. Mỗi khi bước chân trên nền nhà, tôi đều cẩn thận để tránh ngã. Tôi đi làm về muộn, thường xuyên phải ngủ lại đây. So với những người khác chỉ coi đây là nơi dừng chân tạm thời, tôi thì bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Ngày thứ ba thuê phòng, tôi nhận được tin nhắn trên điện thoại. Người gửi là một số lạ, nội dung: *"Cẩn thận nhé, đừng ở lại quá khuya."* Tôi lướt lịch sử tin nhắn, không thấy bất kỳ cuộc trò chuyện nào trước đó. Tôi bỏ qua, nghĩ có thể ai đó đã nhầm số.

Tối đó tôi về muộn hơn thường lệ. Phòng tối tăm, tôi bật điện thoại lên sạc và mở camera an ninh. Camera quay toàn bộ căn phòng. Bỗng nhiên, một cái bóng đi ngang qua cửa sổ. Không phải tôi. Tôi ngồi xuống giường, thở dài, rồi nghĩ lại đến đêm trước.

Đêm hôm sau, tiếng động lại vang lên. Là tiếng bước chân ở bên ngoài hành lang. Tiếng gõ nhẹ vào cửa. Tôi mở ra, không ai. Bỗ cảnh giác, tôi đi ra cửa sổ nhìn xuống, thấy một người phụ nữ đứng giữa lối đi. Cô mặc áo đen, tay xách túi xách. Nhìn tôi, cô nheo mắt rồi quay sải bước về phía thang máy.

Tôi không dám ngủ nữa. Lắc lư trên giường, lo lắng. Sáng hôm sau, tôi quyết định tìm hiểu thêm. Tôi kiểm tra lại camera. Hình ảnh rõ ràng: tối qua, có một người phụ nữ đi ngang qua hành lang rồi vào thang máy. Nhưng lúc đó chung cư không có ai.

Tranh minh họa truyện Căn phòng trọ 404

Tôi bắt đầu chú ý đến căn phòng. Căn phòng này không có cửa sổ, chỉ có rèm che kín. Tôi kiểm tra lại camera – nó đang ghi hình liên tục. Điều đáng sợ là, camera không ghi hình gì về tôi. Như thể… tôi không tồn tại trong những khung hình đó.

Tôi thấy một cuốn album ảnh gia đình trên bàn. Bìa viết tay: *"Nhà em ở số 404."* Trong đó, có rất nhiều bức ảnh của một bà mẹ trẻ, một đứa con gái nhỏ và một người đàn ông. Họ cười vui vẻ, hạnh phúc. Tất cả đều mặc áo xanh lam như chụp trong căn phòng trọ. Nhưng cái tên "số 404" không xuất hiện ở bất cứ đâu.

Tôi cảm thấy mình đang bị theo dõi. Mỗi tối, tiếng động lại lặp lại – tiếng bước chân, tiếng khóc trẻ con. Tôi bắt đầu tìm hiểu về chung cư Hoa Mai. Từng xảy ra một tai nạn – một người phụ nữ mất tích trong thang máy. Người ta cho rằng cô ấy đã tự tử.

Tôi không dám ngủ nữa. Mấy hôm nay, tôi thấy ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ. Không phải đèn, mà là… ánh sáng như từ bên kia thế giới. Những bức ảnh trong album dần hiện lên trong trí tôi. Là hình ảnh của một người mẹ, đứa con gái và người cha. Họ đang ở trong căn phòng này.

Một đêm mưa to, tiếng khóc vang lên rõ hơn. Tiếng gọi: *"Mẹ ơi… con nhớ mẹ…"* Tôi chạy đến cửa sổ, không ai. Nhưng cảm giác như có thứ gì đó lướt qua người tôi. Tôi quay lại, nhìn vào cuốn album – hình ảnh của một người mẹ đã khuất đang nở nụ cười.

Tranh minh họa truyện Căn phòng trọ 404

Tôi không biết mình ở đâu, không biết mình là ai. Chỉ biết rằng, mỗi khi mở camera, tôi sẽ không xuất hiện trong khung hình. Như thể… tôi chưa từng tồn tại.

Mùi hương sữa và hoa hồng vẫn thoảng qua mũi tôi. Tiếng mưa rơi lất phất ngoài cửa sổ, như tiếng cười vui của một đứa trẻ. Tôi cố nhớ lại điều gì đó về mình – nhưng tất cả đều mờ nhạt như những mảnh giấy cũ trong ngăn kéo. Tôi nghe tiếng gió thổi qua khe hở cửa rồi là tiếng bước chân lại vang lên bên ngoài hành lang.

Tôi cẩn thận lết ra khỏi giường, mở cửa phòng và nhìn xuống hành lang. Không ai ở đó. Nhưng tôi biết, người phụ nữ đó đang đứng đằng sau tôi – trong bóng tối, trong tiếng gió, trong mùi hương của bà ấy.

"Con đã về mẹ ơi."

Tôi mở mắt, thấy một bóng người đang ôm lấy mình. Mùi hương của bà ấy thoảng qua – mùi thơm của sữa và hoa hồng. Tôi khẽ mỉm cười, biết rằng mình đã chết. Và giờ đây, tôi là hồn ma.

← Về trang chủ đọc truyện khác