← Về trang chủ

Băng cassette trong thang máy

22/07/2026

Bìa truyện Băng cassette trong thang máy

Tôi thuê phòng trọ ở chung cư Phùng Hưng, quận 12. Nơi mà mọi người gọi là “chung và cũ” – cái tên nghe như một lời nhắc nhở về những điều không nên nhớ. Chung cư ấy được xây dựng từ hơn ba mươi năm trước, mái tôn xanh mờ sương, cửa sắt rỉ sét, cầu thang dẫn lên tầng trên ngập trong mùi bụi và mồ hôi. Tôi thuê phòng trọ giá chỉ 200 nghìn một tháng – rẻ hơn cả những quán ăn nhỏ gần đó. Người cho thuê là bà Hùng, cái tên chẳng có gì đặc biệt. Bà nói nhà trống suốt mấy năm nay, không ai dám ở nữa vì… “nhiều chuyện.”

Tôi đến vào đầu tháng 12. Phòng nhỏ, chật chội, chỉ đủ chỗ nằm. Đôi khi tôi tự hỏi tại sao mình lại chọn nơi này thay vì một cái phòng trọ đơn sơ gần công viên. Nhưng rồi, có lẽ vì tôi muốn tìm một nơi yên tĩnh để nghĩ ngợi – về cái chết của mẹ tôi, về những ngày tháng không được ở bên bà, về sự im lặng của cuộc đời sau khi bà ra đi.

Phòng có chiếc bàn gỗ cũ, vài chai nước ngọt đã hết hạn, và một cái máy giặt to hơn cả mình. Tôi thuê thêm cái tủ lạnh cũ cũng ở đó, để giữ đồ ăn. Có lẽ tôi cần cái gì đó để làm cho nơi này không hoàn toàn trống rỗng – như một cách để giao tiếp với thế giới ngoài kia.

Ngày thứ ba tôi đến, thấy trên tường có cái khe nhỏ. Trong đó cắm một cuộn băng cassette cũ kỹ, bọc trong lớp giấy mờ. Tôi lấy ra, xem kỹ thì thấy dây dẫn vẫn còn nguyên. Tôi cắm vào máy nghe nhạc ở nhà, nhưng không thể đọc được gì. Tiếng ồn lê thê, như có ai đó gọi tên tôi từ trong bóng tối.

Tối hôm sau, tôi nằm mơ thấy một người đàn ông mặc áo đen, đi bộ lên thang máy. Anh ấy không cười, không nói gì, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt chói lạnh. Tôi tỉnh dậy với tiếng thang máy cựa mình trên đầu – tiếng động nhỏ nhưng rõ ràng, như có ai đó đang đi lại trong bóng tối.

Tranh minh họa truyện Băng cassette trong thang máy

Tôi bật camera an ninh lên. Camera ở góc phòng, phía sau cái tủ lạnh. Tôi thấy hình ảnh lặp lại: một người đàn ông mặc áo đen đứng trước thang máy, đưa tay vào bên trong. Anh ta không nói gì, chỉ đứng đó như một bức tượng sống. Mỗi lần thang máy mở cửa, anh ta bước ra, rồi lại quay lại, đứng im.

Tôi bắt đầu nhận được tin nhắn lạ trên điện thoại. Người gửi là “anh Hùng”. Tin nhắn đầu tiên: “Cậu không nên ở đây.” Sau đó là những dòng như “nó còn đang nghe cậu,” “đừng tưởng nó không thấy cậu,” rồi cuối cùng là một dòng: “chúng ta giống nhau.”

Tôi cố xóa tin nhắn, nhưng chúng vẫn hiện lên. Tôi gọi điện cho bà Hùng, nhưng người ấy không bắt máy. Càng về đêm, tiếng động trong thang máy càng rõ hơn. Có lúc tôi nghĩ mình đang mộng, nhưng rồi lại thấy có ai đó đứng sau lưng mình.

Tôi không ngủ được suốt những ngày tiếp theo. Mỗi lần mở mắt, tôi đều cảm thấy một sự hiện diện nào đó ở xung quanh. Đôi khi là tiếng gió lùa qua khe cửa, đôi khi là mùi thuốc lá cũ – hương vị mà tôi từng ngửi thấy trong phòng của mẹ tôi. Cái mùi ấy khiến tôi nhớ về bà nhiều hơn cả những gì tôi đã quên.

Một hôm, tôi quyết định dùng cuộn băng cassette để ghi âm. Tôi cắm máy vào ổ cắm, đặt micro gần cửa thang máy. Khi thang máy mở ra, tiếng bước chân rõ như ban ngày. Tôi nghe thấy một tiếng thì thầm: “Tôi đang ở đây.”

Tranh minh họa truyện Băng cassette trong thang máy

Cuộn băng không thể đọc được vì tiếng ồn quá lớn. Tôi quyết định xé nó thành từng mảnh, bỏ vào rác. Nhưng tối hôm đó, tôi thấy trong rác có những mảnh giấy màu xanh – giống như những đoạn ghi chú cũ kỹ.

Tôi bắt đầu hoang mang. Tôi không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Tôi không biết mình có phải là người sống hay đã chết từ lâu. Mỗi lần mở camera, hình ảnh đó lại hiện lên: một người đàn ông mặc áo đen đứng trước thang máy. Không ai nói chuyện, nhưng ánh mắt anh ấy như muốn xuyên qua tôi.

Tôi thức dậy và thấy cái máy nghe nhạc ở đầu giường đã tự cắm vào ổ cắm. Màn hình sáng lên, tiếng thì thầm vang lên: “Tôi là người thuê phòng trước cậu.” Tôi mở cuộn băng cassette – nó vẫn chưa thể chạy được. Nhưng tôi biết mình đã chết.

Tôi nằm im, không dám động đậy. Ánh mắt của anh ấy vẫn nhìn tôi từ những hình ảnh trên camera, như đang chờ đợi một lời giải thích. Như đang chờ đợi tôi nói điều gì đó mà tôi không còn nhớ rõ.

Tôi không còn là người sống nữa. Tôi chỉ là bóng dáng của một người khác – một ai đó đã từng thuê phòng này và không thể rời đi. Và giờ đây, tôi cũng sẽ ở lại đây.

← Về trang chủ đọc truyện khác