Một cái ghế ấm
22/07/2026
Tôi tên là Tùng, sinh năm 1987, sống ở Hà Nội. Mấy tháng nay tôi cảm thấy có thứ gì đó đang theo sát mình — không phải ai đó thực sự, mà là cảm giác như bị ám bởi một cái ghế. Không phải cái ghế trong nhà, mà là một cái ghế ở một ngôi chùa hoang sâu giữa núi Lại Sạn. Tôi không biết vì sao tôi lại thấy thế, nhưng mỗi lần mở điện thoại lên, tôi luôn có cảm giác như có ai đó đang quan sát mình từ phía sau.
Đầu tiên là một tin nhắn lạ. Một người tên là Minh gửi cho tôi: “Cậu lên chùa đi. Có gì sẽ xảy ra.” Tôi đọc mà không hiểu ý nghĩa, chỉ thấy hơi sợ. Tôi không biết anh ta là ai, cũng chẳng rõ anh ta muốn gì. Tôi xóa đi rồi tiếp tục làm việc như thường.
Nhưng rồi một ngày cuối tuần, mưa rào liên tục cả buổi sáng, tôi quyết định đi dạo lên núi. Tôi tự nhủ rằng mình nên ra khỏi nhà một chút, có lẽ để giải tỏa căng thẳng sau mấy tháng làm việc khuya và không ngủ đủ. Đường lên chùa không xa, nhưng vì trời mưa nên đất trơn trượt, mỗi bước chân đều đầy nguy hiểm. Tôi cẩn thận từng bước, tay nắm chặt cái ba lô đựng đồ dùng.
Khi đến chân núi, tôi nghe tiếng gió thổi qua những tán cây xanh mướt, thoáng mát và ẩm ướt. Không khí ngập mùi lá úa và đất ẩm, có chút hôi hám không rõ nguồn gốc. Tôi bước lên đỉnh núi, nơi có một ngôi chùa cổ đã bỏ hoang từ lâu. Cửa chính bị khóa, nhưng tôi nhìn thấy một cái cửa nhỏ bên trái, mở ra lối đi hẹp.
Tôi bước vào trong. Ánh đèn pin chỉ chiếu được vài mét. Trong chùa, mọi thứ đều im lặng đến đáng sợ — không có tiếng chuông, không có tiếng gió, như thể thời gian đã dừng lại. Tôi cảm thấy mình đang bước vào một thế giới khác, nơi con người không tồn tại.

Tôi đi qua nhiều cái cổng, những bức tượng thần linh phủ đầy bụi, vài chỗ còn có rêu xanh bám lên. Cuối cùng tôi đến một căn phòng nhỏ, ở giữa là một cái ghế. Ghế gỗ đen, đệm nâu cũ kỹ, nhưng vẫn giữ được hình dáng nguyên vẹn. Tựa như nó chưa từng bị ai sử dụng.
Tôi đứng yên, cảm thấy có gì đó quen thuộc. Như thể tôi đã từng ngồi ở đây trước đây. Tôi cúi xuống, chạm tay vào ghế — nó ấm áp kỳ lạ, không phải vì trời mưa, mà là một thứ ám ảnh nào đó đang chờ đợi ai đó.
Tôi ngồi xuống. Chỗ ghế vừa đủ cho một người. Đúng lúc tôi ngồi xuống, tiếng máy ảnh bên ngoài chùa reo lên: “Chụp được rồi.” Tôi nghe một giọng nam nói, không rõ mặt. Tôi nhanh chóng đứng dậy, nhưng khi quay lại, cái ghế vẫn còn nguyên.
Tôi rời khỏi chùa, lòng nặng trĩu. Khi về đến nhà, tôi mở điện và xem tin nhắn. Một tin nhắn mới: “Cậu đã đến đó rồi. Cậu biết mình là ai không?” Tôi lắc đầu, chưa hiểu gì. Nhưng từ đó về sau, mỗi tối, trước khi ngủ, tôi luôn cảm thấy có người đang nhìn tôi từ phía sau.
Tôi bắt đầu nghĩ rằng mình bị ám — nhưng lại không rõ vì sao. Một hôm, tôi quyết định tìm hiểu thêm. Tôi đi tìm một người tên là Minh, người đã gửi tin nhắn cho tôi. Anh ấy nói rằng mình không phải là ai đó trong đời thực, mà chỉ là một phần của hệ thống camera an ninh tại chùa. Anh giải thích: “Tôi là AI, được lập trình theo dõi những người đến chùa vào đêm mưa.”

Tôi nghe xong thì cười. Tôi tưởng rằng tôi đang bị ám, nhưng hóa ra chỉ là một chương trình máy tính. Tuy nhiên, tôi không thể yên tâm. Vì mỗi lần tôi mở camera của mình, có lúc hình như cái ghế đó lại xuất hiện.
Rồi một đêm, tiếng động trong nhà tôi reo lên. Tiếng bước chân, tiếng mở cửa, và tiếng người hét. Tôi chạy đến phòng khách, thấy mẹ đang ngã xuống, bất tỉnh. Tôi la hét, gọi điện cho 115. Nhưng khi bác sĩ tới, họ nói mẹ đã qua đời vì tai nạn.
Tôi ngồi im lặng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi cảm thấy như một cái ghế đang chờ đợi tôi, như nếu tôi không đến thì sẽ có ai đó khác đến thay tôi. Tôi nghe tiếng chuông điện thoại reo. Tin nhắn mới: “Cậu đã đến rồi. Cậu là người thứ ba.”
Tôi không hiểu điều gì đang xảy ra. Chỉ biết rằng từ đó về sau, mỗi lần tôi mở camera, tôi đều thấy một cái ghế ấm, và hình ảnh của mẹ tôi đang ngồi trên đó.
Tôi nghe tiếng chuông điện thoại reo — rồi im lặng. Không ai gọi lại. Tôi biết mình đã không còn là người như trước nữa. Cái ghế vẫn ở đó, chờ đợi. Và tôi cũng đang chờ đợi điều gì đó sẽ xảy ra trong lần tiếp theo.
Hết 1 truyện miễn phí hôm nay rồi…
Bấm nút bên dưới ủng hộ tụi mình một cú click Shopee,
truyện mở khóa đọc tiếp cả ngày luôn.
Không mất tiền — chỉ mở trang Shopee ở tab mới.