← Về trang chủ

Chuyến xe đêm và album ảnh

24/07/2026

Bìa truyện Chuyến xe đêm và album ảnh

Đêm hôm ấy, tôi đi xe khách từ Cà Mau về TP.HCM. Chuyến xe đêm, trời mưa to rào, nước ngập đầy đường, khiến xe chạy chậm chạp. Mưa rơi lênh khênh như những giọt buồn, tạo nên bầu không khí ẩm ướt và nặng nề bên trong xe. Tôi ngồi ở hàng ghế giữa, phía sau là một bà cụ tay xách túi nilon đựng đầy rau củ, bên kia là anh chàng say rượu đang khóc không ngừng.

Anh ấy nói chuyện như kể truyện cười nhưng tiếng khóc của anh lại không dứt. Tôi hơi ngại vì cảm thấy không khí trong xe càng thêm ngột ngạt. Tôi lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính, mưa đọng trên mái xe tạo nên những vệt nước sáng loáng dưới ánh đèn đường. Không khí ẩm mốc lan tỏa từ sàn xe khiến tôi buồn nôn. Tôi rút áo khoác lại, cố che kín thân hình nhỏ bé của mình.

Tiếng xe cộ rầm rập vang lên trong rừng tre như một hồi chuông nhắc nhở tôi đang ở nơi xa lạ. Tôi mỉm cười tự nhủ: “Này mà không sợ thì còn ai sợ nữa.” Nhưng rồi, tiếng gõ nhẹ trên mái xe đột ngột vang lên. Nhỏ đến mức tôi tưởng là gió thổi, nhưng vẫn khiến tim mình nhói lên.

Một lúc sau, tiếng gõ lại lặp lại, gần hơn. Anh chàng bên cạnh quay đầu lại, ánh mắt đỏ hoe, giọng run rẩy: “Có người đang gọi à?” Tôi lắc đầu, mím môi không dám trả lời. Tim đập nhanh như muốn thoát khỏi lồng ngực.

Tôi nhìn xuống túi xách, có một cuốn album ảnh cũ kỹ, bìa da mục nát. Mẹ từng nói đó là kỷ niệm của bà nội, chụp lúc bà còn trẻ ở Đà Lạt. Tôi không nhớ tại sao lại mang theo nó, chỉ vì mẹ bảo phải giữ lại. Có lẽ tôi đã quên lý do khiến mình đưa cuốn album vào hành trang.

Tôi nhớ lại một hồi chuyện năm xưa: Một lần đi chơi xa cùng mẹ, tôi bị lạc trong nghĩa địa. Mưa lớn như thế này, đường đất ướt lầy, cây cối xanh thẫm ngập mây. Tôi nghe tiếng khóc ai oán vang từ bóng tối. Mẹ chạy đến, thở dốc, tay run run: “Cháu đã gặp ma rồi.” Từ đó, tôi sợ nghĩa địa. Nhưng mẹ không bao giờ kể hết câu chuyện.

Tranh minh họa truyện Chuyến xe đêm và album ảnh

Tiếng gõ trên mái xe lại vang lên lần nữa, gần tới đầu xe. Tôi giật mình quay lại, thấy bà cụ đang ngồi bên cạnh, người nghiêng về phía trước, tay xách túi nilon, ánh mắt sáng lên như hai ngọn đèn điện. Bà cụ nhìn tôi với ánh mắt dòm ngó, môi mím chặt. Tôi run tay, không biết phải làm sao.

Rồi bà cụ mở túi ra, đưa cho tôi một chiếc ảnh trong album của bà. Tôi cầm ảnh, hình một người phụ nữ trẻ mặc váy hoa đứng giữa rừng thông. Cái tên trên ảnh là “Bà nội” – chính là người mà mẹ từng nhắc đến. Tôi ngơ ngác: “Cụ đang làm gì?”

“Cháu ơi,” bà cụ khẽ nói, giọng như gào, “mẹ cháu đã chết nhiều năm rồi. Nó vẫn còn ở bên cháu.”

Tôi không dám hỏi thêm. Tiếng gõ trên mái xe dừng lại. Nắng lên dần, tôi nhìn ra ngoài cửa kính, thấy một bóng người đang đứng giữa nghĩa địa, tay cầm cuốn album ảnh như mình.

Rồi tôi nhớ cái đêm đó: Năm 12 tuổi, mẹ bị tai nạn trong chuyến đi chơi. Ba không đến kịp, chỉ có bà nội đưa tôi về nhà. Tôi đã từng hỏi bà “mẹ còn sống không?” và được bà nói “mẹ đang ở bên cháu.” Khi ấy tôi chưa hiểu gì cả, chỉ biết mẹ vẫn ở bên mình như một lời hứa.

Tôi giật mình, cảm giác như người khác đang ngồi bên cạnh mình. Tôi nhìn lại phía sau, thấy bóng một người mặc áo đen, tay cầm cuốn album ảnh. Mái tóc dài, đôi mắt không có hồn, ánh đèn xe chiếu vào tạo nên hình ảnh quen thuộc.

Tôi run rẩy, biết mình đã gặp bà nội tôi. Nhưng tại sao bà lại xuất hiện trong chuyến xe đêm này? Tại sao bà lại mang theo cuốn album ảnh? Và tại sao mẹ tôi – người mà tôi tưởng còn sống – lại không ở bên tôi?

Tranh minh họa truyện Chuyến xe đêm và album ảnh

Tôi khẽ gọi: “Mẹ ơi… mẹ có nghe thấy con không?”

Không ai đáp.

Tôi nhìn xuống cuốn album, tay run run mở ra. Hình ảnh trong đó là một đứa bé nằm giữa nghĩa địa, tay cầm cái gì đó như cuốn album. Mái tóc của đứa bé giống hệt tôi.

Tôi hiểu rồi.

Bà nội đã dẫn mẹ tôi về với những người khác. Và mẹ tôi không còn sống trên cõi đời này nữa. Bà nội đã đến tìm tôi trong một chuyến xe đêm, giữa rừng tre – nơi mà mẹ tôi từng đi chơi và mất mạng. Cô ấy đưa theo cuốn album ảnh để nhắc nhở tôi rằng mẹ vẫn ở bên mình, chỉ là dưới một hình dạng khác.

Tôi khẽ thở dài, lòng buồn bã như thể nước mắt chảy ra. Tôi không biết mình sẽ làm gì nữa, chỉ biết rằng mẹ tôi không còn sống. Nhưng bà nội đã đến tìm tôi, và tôi cũng đã tìm thấy mẹ mình trong một cách kỳ lạ, đau thương nhưng đầy ý nghĩa.

Tôi mở cửa xe, bước xuống giữa ánh sáng của bình minh, mang theo cuốn album ảnh như một lời nhắc nhở cho cả hai: Mẹ vẫn ở bên cháu.

← Về trang chủ đọc truyện khác