Lá bùa rách trong xe
24/07/2026
Tôi đi chuyến xe khách đêm từ Quảng Nam về Đà Nẵng. Đó là giữa tháng Ba, thời tiết lạnh lẽo như những ngày cuối năm, gió thổi rít qua những bụi tre gãy đổ ven đường. Xe chạy chậm trên quốc lộ 1A, ánh đèn pha lấp ló trong màn đêm, lướt qua những hàng cây khô héo như đang nháy mắt hỏi điều gì đó. Tôi ngồi ghế sau, gần cửa kính, tay đặt lên túi xách, vừa ngắm nhìn bên ngoài vừa nghe tiếng xe vang rền, lan toả như một nhịp điệu lạ lùng.
Tôi mang theo một cái túi nhỏ, trong đó có vài đồng tiền lẻ và một lá bùa mua ở chợ quê. Lá bùa rách góc, màu đỏ thẫm đã phai dần, chỉ còn vài nét chữ in hằn như vệt máu khô. Bà tôi bảo nó được làm để “bắt ma”, không phải đuổi ma. Tôi không hiểu rõ lắm, nhưng bà nói vậy nên tôi tin. Có lẽ vì thế mà tôi mang theo nó, như một thứ gì đó có thể xua tan nỗi sợ.
Xe chạy qua đoạn đèo, gió thổi qua cửa kính như con thú hung dữ cào ngang mái xe. Người trên xe bắt đầu thì thầm chuyện trò về những cái đêm đáng sợ năm trước, về những người mất tích không rõ lý do. Tôi lén nhìn đồng hồ — đã hơn hai giờ sáng.
Thường vào lúc này mọi thứ yên ắng nhất, nhưng tôi cảm thấy có điều gì đó đang trượt qua mình, như luồng gió lạnh từ phía sau lưng. Đôi khi nghe tiếng cành cây gãy, đôi khi lại nghe tiếng ai đó thì thầm, không rõ là người hay ma. Tôi cố nhắm mắt lại, nhưng ánh đèn pha vẫn chập chờn trong đầu, như lời nhắc nhở.
Bỗng có tiếng ai đó gọi tôi. Không phải ai quen, mà là một người đàn ông ở ghế trước. Anh ta nhìn tôi, nhíu mày rồi hỏi: “Cậu mang cái gì?”
Tôi lúng túng đáp: “Một lá bùa.”
Anh ta cười khẩy, giọng không giấu sự khinh miệt. “Chắc cậu đang đi xem ma? Cái loại lá rách ấy có làm gì được?”

Tôi không nói thêm. Chỉ đưa tay ra nắm chặt túi xách. Mùi hương của giấy bùa và thuốc lào anh ta lấn át nhau. Tôi cảm thấy có thứ gì đó dính vào da mình, như một cái chạm nhẹ nhưng không phải từ người.
Xe tiếp tục chạy, trời tối dần. Gió thổi lớn hơn, tiếng xe giao thông xa xa ập đến như những con quái vật đang vẫy gọi. Tôi nghe có tiếng khóc ai đó, yếu ớt, lẻo khoét phía sau. Như thể một đứa trẻ bị bỏ quên trong đêm.
Tôi cởi áo khoác ra, đưa tay vào túi. Cái túi đột nhiên nặng hơn. Lòng tôi rùng mình như có thứ gì đó bò lên cổ. Tôi quay lại, không ai ở ghế sau. Chỉ còn lá bùa trong tay, rách một góc, màu đỏ mờ dần.
Bỗng có tiếng cửa xe mở. Một bóng người bước vào. Đèn đường soi sáng khuôn mặt anh ta: áo trắng, cổ hở, da sạm, mắt không chớp. Không nói gì, chỉ ngồi xuống ghế sau gần tôi.
Tôi thở gấp, ngước lên. Anh ta nhìn tôi với ánh mắt như của người đã chết. Mấy giây sau, anh ta cất tiếng: “Cậu có thấy lá bùa kia chưa?”
Tôi run rẩy gật đầu.
“Đó là lá bùa của bà nội tôi.”

Tay tôi run lên. Tôi muốn hỏi tại sao anh ta lại nói như vậy nhưng không dám. Chỉ nắm chặt túi xách. Mùi hương lá bùa đột nhiên bùng lên, như nó đang sống dậy.
Anh ta im lặng, nhìn ra cửa kính. Tiếng xe vẫn tiếp tục. Bỗng có tiếng khóc ở ngoài đường — không phải trong xe. Một người phụ nữ đang gọi tên con mình, nức nở kéo dài.
Tôi cởi áo khoác lại, nắm chặt túi xách. Cái lạnh lan từ chân lên đầu. Tôi muốn chạy nhưng chân như dính vào đất. Chỉ biết im lặng, nhìn anh ta ngồi đó, ánh mắt không rời cửa kính.
Bỗng có tiếng còi xe gào lên, vang vọng trong đêm. Mấy giây sau, xe dừng lại giữa một bãi đất trống, giữa những bụi cây khô héo và mùi mục nát từ dưới đất bay lên. Không ai trên xe còn lại — chỉ tôi và túi xách trong tay.
Tôi bước xuống xe, ánh nắng ban mai lấp ló qua bụi cây như thứ gì đó đang chờ đợi. Tôi nhìn vào túi, lá bùa vẫn ở đó, rách góc, màu đỏ mờ dần.
Tôi đi bộ ra ngoài, lòng rỗng tuột như có điều gì đã rút đi khỏi tôi. Quay lại xe, nhìn vào khoang hành lý — trong một chiếc túi vải cũ, có một bức ảnh.
Tôi cầm bức ảnh lên, ánh nắng chiếu vào. Là hình một người đàn ông mặc áo trắng, ngồi trong xe khách. Mắt không chớp. Mỉm cười với tôi.
Hết 1 truyện miễn phí hôm nay rồi…
Bấm nút bên dưới ủng hộ tụi mình một cú click Shopee,
truyện mở khóa đọc tiếp cả ngày luôn.
Không mất tiền — chỉ mở trang Shopee ở tab mới.