Băng cassette trong thang máy
25/07/2026
Tôi vừa đi xong chuyến xe khách đêm từ Lào Cai về Hà Nội. Đêm khuya, trời lạnh buốt, gió thổi qua khe cửa sổ gào như tiếng hú của một con thú nào đó. Xe chật đến mức tôi phải ôm túi xách vào người để khỏi bị trèo lên trên. Chỉ có tiếng động cơ rền vang và tiếng chân bước nặng nề trong hành lang. Tôi ngồi ở cuối xe, cạnh cửa sổ. Tên tôi là Hùng. Không ngủ được suốt đêm, tôi cứ nghe như có ai đó quét dọn bụi bặm dưới gầm ghế. Đôi khi một tiếng cọp nào đó rúc qua lỗ thông gió, khiến tôi giật mình. Tôi nghĩ là do xe đang lắc lư trên đường.
Khi xe đến Hà Nội, người lái chấm dứt tiếng động cơ, mở cửa để hành khách xuống. Tôi cũng xuống, nhưng thay vì đi thẳng về nhà, tôi đi bộ đến một chung cư cũ ở phố Khâm Thiên. Chung cư ấy đã tồn tại hơn 30 năm, tường sập sệ, mái tôn rỉ sét, mùi mốc và bụi bẩn như cắn vào mũi. Những con đường xung quanh im lặng như cái chết, chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ lá cây bên ngoài cửa sổ. Tôi nhớ hồi nhỏ, khi còn sống ở đây với bà, chung cư này lúc nào cũng đầy tiếng cười. Giờ thì chẳng ai nữa.
Tôi thuê căn hộ tầng 12 của chung cư đó vì giá rẻ. Nhưng càng lên cao, không khí càng lạnh lẽo, tiếng chân bước vang xa hơn. Căn hộ tôi thuê có thang máy cũ kỹ, tiếng động cơ rền rĩ mỗi khi nó hoạt động. Tôi nghĩ người thuê trước đã bỏ đi mất rồi.
Rạng sáng hôm sau, tôi đang chuẩn bị bữa sáng thì nghe thấy tiếng bấm cửa. Một người đàn ông khoảng 50 tuổi đứng ngoài cửa, xòe tay ra như muốn đưa cái gì đó cho tôi. Ông nói: "Cậu có gặp ai tên là Hùng không?" Tôi gật đầu. Ông rút một cuộn băng cassette từ túi ra, đặt trên bàn. "Đây là của cậu đấy." Lòng tôi đập thình thịch.

Tôi lấy băng cassette về, mở máy quay lên. Băng hình ảnh mờ nhạt, như bị mài mòn qua thời gian. Tôi thấy một người đàn ông đang đứng trước thang máy trong chung cư đó. Người đàn ông mặc áo đen, tay cầm chiếc điện thoại. Trong lúc ấy, tiếng động cơ thang máy kêu lên, và sau đó... im lặng.
Tôi không biết tại sao tôi lại thấy ám ảnh. Đêm hôm sau, tôi ngủ mơ thấy người đàn ông đó đang đứng bên trong thang máy. Khi tôi tỉnh dậy, tiếng động cơ thang máy lại vang lên như thật. Tôi mở camera an ninh để quay lại. Tuy nhiên, khi kiểm tra lại, hình ảnh chỉ là một cái bóng đen đi qua khung cửa máy quay.
Tôi quyết định quay lại đoạn băng cassette vào đêm hôm sau. Băng được chiếu lại lần nữa, tôi thấy người đàn ông đứng trước thang máy. Nhưng đột ngột, màn hình chuyển sang một tấm ảnh cuối cùng. Ảnh chụp từ camera an ninh của chung cư đó – một khuôn mặt quen thuộc: chính là tôi.
Tôi lùi lại, tim đập thình thịch. Tôi không nhớ mình bao giờ để camera ở trong căn hộ. Nhưng người đàn ông kia... đã biết tôi là ai. Và có lẽ từ lâu rồi, anh ấy đã ở bên trong thang máy, chờ đợi.
Trong những ngày tiếp theo, tôi bắt đầu chú ý đến nhiều thứ lạ lùng hơn. Đôi khi, tiếng cọp vẫn rúc qua lỗ thông gió, nhưng giờ thì âm thanh đó rõ ràng hơn. Mỗi lần mở cửa sổ, mùi mốc và bụi bẩn dính vào tay khiến tôi cảm thấy như đang hít thở một cái gì đó sống động. Tôi nhớ lại những ký ức về chung cư này – bà tôi từng nói rằng, dưới tầng 12 có một căn hộ trống từ lâu, không ai dám ở vì... một sự cố năm xưa.

Tôi bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn về mình. Tại sao người đàn ông kia lại đưa băng cassette cho tôi? Tại sao hình ảnh trên đó lại là chính tôi đứng trước thang máy? Tôi cảm thấy như đang bị theo dõi từ lâu, nhưng không biết ai hay vì lý do gì.
Một hôm, tôi quyết định quay lại đoạn băng vào buổi tối. Tôi mở máy quay, chỉnh độ sáng và bắt đầu ghi hình. Băng cassette được chơi lại một lần nữa, người đàn ông mặc áo đen vẫn đứng trước thang máy. Nhưng khi màn hình chuyển sang cái bóng đen đi qua khung cửa camera – chính là tôi. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc đó, tôi thấy một cái gì đó khác.
Tôi lùi lại, cố nhắm mắt lại để xem kỹ hơn. Dưới ánh sáng mờ của màn hình, khuôn mặt của người đàn ông kia dần hiện ra rõ hơn. Không phải là ai khác – đó là mình. Tôi nhìn vào gương trong phòng ngủ và thấy ánh mắt mình cũng như thế.
Tôi run rẩy, tay run run nắm chặt máy quay. Mình đang ở trong căn hộ này, nhưng hình ảnh trên băng lại cho thấy chính mình đứng trước thang máy… điều gì đã xảy ra? Tại sao tôi lại không nhớ?
Một cơn gió lạnh thổi qua cửa sổ, tiếng động cơ thang máy gào lên như một lời nhắc. Tôi biết mình đang gần chạm đến điều gì đó quá lớn để hiểu. Và nếu có ai đang ở bên trong thang máy – thì có lẽ, họ đã chờ tôi từ rất lâu.
Hết 1 truyện miễn phí hôm nay rồi…
Bấm nút bên dưới ủng hộ tụi mình một cú click Shopee,
truyện mở khóa đọc tiếp cả ngày luôn.
Không mất tiền — chỉ mở trang Shopee ở tab mới.