← Về trang chủ

Băng cassette và tiếng khóc

25/07/2026

Bìa truyện Băng cassette và tiếng khóc

Tôi đi xe khách đêm từ Huế về TP.HCM. Mưa lớn như trút nước, từng giọt mưa đập vào cửa kính khiến cả xe rung lên theo nhịp. Gió thổi qua khe hở cửa sổ, đánh vào má tôi như những hạt mịn xoa dịu da thịt sau một ngày dài mệt mỏi. Xe lắc lư trên đường, đèn pha loé sáng chói. Ánh sáng đó chiếu lên gương mặt người phụ nữ ngồi bên cạnh. Bà ấy đeo khẩu trang đen, tay cầm cuộn băng cassette, đang lướt điện thoại bằng ngón tay chai sần.

Tôi không nói chuyện với ai. Chỉ nhìn ra cửa sổ, nghĩ về cái chết của mẹ tôi – một năm trước. Mẹ mất trong căn chung cư cũ ở quận 10, nơi tôi từng sống cùng bà. Khi ấy tôi đang ở Huế, chưa kịp quay lại. Những ngày sau đó, tôi liên tục thấy tiếng khóc trong giấc mơ, nhưng không ai nghe thấy. Chỉ có mình tôi, dở người như một đứa trẻ bị giam trong bóng tối.

Băng cassette đó là của mẹ. Tôi nhớ rõ, bà luôn giữ nó trong ngăn kéo dưới bàn, bên cạnh những cuốn sổ tay nhỏ. Tôi từng mở ra xem, nội dung là một lời nhắn nhủ, vài bức ảnh đen trắng và một đoạn ghi âm tiếng mẹ nói. Nhưng khi tôi mở lại lần cuối thì mẹ đã không còn. Có lẽ bà ấy biết mình sắp chết, nên để lại cái gì đó cho tôi – như một lời tạm biệt từ trong cõi âm phủ.

Xe đang vào Sài Gòn, tôi thấy người phụ nữ bên cạnh bắt đầu lùi ghế lại, tay vẫn cầm băng cassette. Bà ấy không nhìn tôi, chỉ nhìn ra cửa sổ như đang chờ đợi điều gì đó. Tôi hơi nghi ngờ. Chuyến xe đêm này đông khách, nhưng bà ta ngồi một mình. Đêm mưa, không ai dám ngồi gần bà.

Tranh minh họa truyện Băng cassette và tiếng khóc

Tôi lục soát túi xách, tìm điện thoại. Tắt tiếng, mở camera trước mặt mình. Một cảm giác kỳ lạ lan lên từ trong tim tôi. Có lẽ vì tôi đã quá mệt mỏi, hay là vì những ngày qua, tôi mơ thấy mẹ gọi tên tôi trong thang máy, nơi bà từng sống.

Đột nhiên, có một tin nhắn đến. Tên người gửi không rõ, nhưng nội dung ngắn gọn: *“Mẹ vẫn còn ở đó.”* Tôi lắc đầu, nghĩ rằng nó chỉ là tin nhắn từ cái ứng dụng tìm người thân. Nhưng rồi tôi thấy ánh sáng trong mắt bà phụ nữ kia thay đổi. Nó như một thứ gì đó đã quen thuộc. Dường như bà ấy cũng đang chờ mẹ tôi.

Tôi không biết vì sao. Chỉ có một điều chắc chắn: tôi chưa bao giờ gặp bà ta trước đây.

Xe dừng lại, chúng tôi xuống tại một trạm xe buýt. Bà ấy đứng im lặng, tay vẫn cầm băng cassette. Tôi bước ra ngoài, nhưng cảm giác như có ai đó đang theo dõi tôi. Đêm mưa lạnh, tiếng còi xe vang lên, tiếng người qua đường hối hả. Mùi nước mưa đọng lại trên da, mùi ẩm mốc từ nền đường dính vào chân tôi.

Tôi nhớ lại những ngày mẹ sống. Căn chung cư cũ, mùi nấm mốc lan tỏa từ tường, âm thanh của thang máy ồn ào mỗi lần nó dừng lại. Mẹ từng bảo: *“Có ai đó đang theo dõi chúng ta, nhưng không ai nhìn thấy.”* Tôi không tin. Nhưng giờ đây, tôi không biết mình có tin hay không nữa.

Tranh minh họa truyện Băng cassette và tiếng khóc

Đêm ấy, mẹ gọi tôi dậy. Bà ấy nói bà nghe thấy tiếng khóc trong thang máy. Nhưng khi tôi đi theo, chỉ có bóng tối và một chiếc điện thoại của mẹ, đang đổ rác đầy bụi bẩn. Tiếng khóc đó không phải từ mẹ – mà là từ ai đó khác.

Tôi quay lại xe, thì bà phụ nữ kia đã biến mất. Chỉ còn lại một cuộn băng cassette, giống hệt như mẹ tôi từng giữ. Tôi cầm nó lên, tay run rẩy. Không biết vì sao, tôi cảm thấy mình đang sống trong một giấc mơ dài.

Tôi về nhà sớm. Căn chung cư cũ, mùi nấm mốc vẫn còn đó. Mái tôn cũ rạn nứt, tiếng gió thổi qua khe hở vào ban đêm như những lời thì thầm. Tôi mở lại cuộn băng cassette, rồi nghe một đoạn ghi âm – tiếng mẹ tôi, nhưng không phải là giọng bà. Là của chính tôi. Tiếng khóc ấy vang lên từ trong phòng tôi, nơi mẹ từng sống.

Tôi cởi áo ra, nằm xuống giường. Từng tiếng khóc trong giấc mơ lại đến. Nhưng lần này, tôi nghe thấy rõ ràng. Không phải ai khác – đó là mẹ tôi.

Tôi tỉnh dậy, thấy ánh đèn ngủ sáng đều đều. Tôi nhìn sang giường bên cạnh – nơi mẹ từng nằm. Không có người. Chỉ có một cuộn băng cassette đang phát nhạc, tiếng khóc âm thầm vang lên trong bóng tối.

← Về trang chủ đọc truyện khác