Ghe nung trong hẻm
25/07/2026
Đêm nay là thứ Hai. Tôi đang ở trong một con hẻm cụt, giữa cái đêm 2 giờ sáng. Không có đèn điện, chỉ có ánh mắt của tôi và những tia sáng lóe lên từ camera an ninh trên tường. Mùi lạnh thấu xương lan tỏa qua từng kẽ hở, như thể cả thế giới đang cố gắng đóng sập lại. Tôi không biết mình đang làm gì, nhưng tôi cần tìm cái ghế ấy.
Tin nhắn đến trong một ngày mưa rào. Nó không có tên người gửi, nhưng nội dung rõ ràng đến mức khiến tôi không thể bỏ qua: “Hãy đi tìm nó trước khi nó biến mất.” Tôi đã chia sẻ với Minh – bạn thân của mình – anh bảo tôi đừng nghe những thứ kỳ quái như vậy. Nhưng tôi vẫn quyết định tự đi tìm.
Tôi nhớ rõ con hẻm đó – nằm cuối đường Lê Văn Tám, phía sau một hàng cây khẳng khiu. Có tiếng gió thổi xuyên qua lá khô rụng đầy. Tôi từng đi qua nhiều lần, nhưng chưa bao giờ để ý đến một căn nhà nhỏ đóng kín ở góc trái. Căn nhà ấy chỉ có một cái cửa sắt rỉ sét, không có ánh sáng ló ra. Nhưng tôi biết nó vẫn còn ở đó.
Tôi bước từng bước trên vỉa hè ẩm ướt, hơi sương buốt lạnh đọng lại trên da thịt. Mùi hôi thối từ cái hố rác bên đường cứ quấn theo chân tôi. Tôi cẩn thận bước qua những mảnh chai, nghe tiếng gió thổi xuyên qua kẽ lá của những bụi cây khô héo. Trong lúc ấy, tôi nhớ lại điều mẹ từng nói: “Nếu em cần gì, cứ tìm cái ghế ấy. Nó sẽ luôn ấm.”
Tôi đã nhiều năm không gặp mẹ nữa. Bà mất cách đây gần tám năm, nhưng lời bà nói vẫn in hằn trong đầu tôi như một lời hứa bất diệt. Và giờ, tin nhắn đến như một hồi chuông cảnh tỉnh – hay là một cái bẫy?
Sau vài phút đi bộ, tôi đến được cửa hàng nhỏ cuối con hẻm. Cửa gỗ đóng chặt, không có ánh sáng ló ra. Nhưng tôi biết nó vẫn ở trong đó. Tôi gõ nhẹ vào cửa. Không ai đáp. Tôi cất tiếng gọi: “Mẹ ơi, mẹ có nghe thấy tôi không?”

Không ai trả lời.
Tôi quay lại và bước về phía trong con hẻm. Căn nhà nằm bên tay trái, cổng sắt rỉ sét đang đóng chặt. Tôi nhớ rõ vị trí đó. Nước mắt tôi bắt đầu rơi khi tôi nghĩ rằng mình đã đánh mất điều gì đó quan trọng: một cái ghế, một người mẹ, một nỗi buồn không thể xóa nhòa.
Tôi mở cửa, bước vào trong, ánh sáng yếu từ camera an ninh lấp lóe lên. Căn nhà im lặng, chỉ có tiếng tôi thở hắt ra. Tôi bước vào phòng khách, nơi đó có chiếc ghế ấm.
Chiếc ghế vẫn nguyên vẹn, như thể nó chưa bao giờ rời khỏi chỗ này. Không khí trong phòng ngột ngạt, mùi bụi cũ và mồ hôi của người đã khuất đọng lại. Mùi hương ấy khiến tôi muốn tìm đến một cái gì đó ấm áp để ôm vào. Tôi ngồi xuống, lưng chạm vào cái ghế. Nóng, ấm áp, như đang ôm một người quen từ lâu.
Tôi không biết mình đã ngồi bao lâu. Chỉ khi tiếng điện thoại reo lên, tôi mới vội nhấc máy. Là tin nhắn mới, từ số đó. “Nó sẽ biến mất vào lúc 2 giờ sáng.”
Tôi hét lên, nhưng không ai nghe thấy. Chỉ có tôi và cái ghế ấm bên cạnh.

Tôi đứng dậy, nhìn quanh căn nhà một lần nữa. Tôi biết mình cần rời đi, nhưng tôi không thể. Như thể có một sức mạnh nào đó đang giữ chân tôi lại đây. Cái ghế ấy là mối dây nối cuối cùng với người mẹ đã mất. Người mẹ từng nói: “Nếu em cần gì, cứ tìm cái ghế ấy. Nó sẽ luôn ấm.”
Tôi ôm lấy chiếc ghế, khóc. Tôi không hiểu tại sao mình lại ở đây, nhưng tôi biết mình phải ở lại. Không lẽ mọi thứ chỉ dừng lại ở đó?
Sau vài giờ, tiếng bước chân vang lên từ phía ngoài. Tôi nhắm mắt lại, chờ đợi điều gì đó sẽ xảy ra. Và rồi, một cái gì đó kéo tôi xuống nền nhà, như thể có bàn tay vô hình đang ôm lấy tôi.
Tôi tỉnh lại trong bệnh viện. Họ bảo tôi đã bất tỉnh suốt mấy tiếng. Nhưng tôi không nhớ điều gì. Chỉ biết rằng mình đang ở trong một căn phòng đầy ánh sáng, và chiếc ghế ấm vẫn còn ở đó, bên cạnh tôi.
Tôi đã đi qua con hẻm, tìm được cái ghế ấy. Nhưng tôi không hiểu tại sao nó lại tồn tại, hay tại sao mẹ lại nhắc đến nó như vậy. Có điều gì đó kỳ quái trong cách mà tôi biết về nó, và người giúp đỡ tôi – không phải ai khác.
Tôi nghĩ rằng họ đã chết từ lâu.
Hết 1 truyện miễn phí hôm nay rồi…
Bấm nút bên dưới ủng hộ tụi mình một cú click Shopee,
truyện mở khóa đọc tiếp cả ngày luôn.
Không mất tiền — chỉ mở trang Shopee ở tab mới.