Gương Xưa Trong Rẫy Cà Phê
27/07/2026
Tết Nguyên Đán năm ấy, tôi về quê chơi. Mùa xuân năm đó khác thường, không chỉ vì hoa đào nở rộ bên hiên nhà, mà còn bởi cái lạnh thấu xương của mùa đông chưa tan. Gió thổi qua những ngọn đồi già, cào nhẹ vào da thịt tôi như muốn xé toạc cả thân xác. Tôi đã lâu không về quê, nên mỗi lần ra đi đều mang theo một nỗi nhớ thương mỏng manh — như chiếc lá khô rụng trong gió.
Ông Tư, hàng xóm quen thuộc của tôi, vẫn giữ nguyên khu rẫy cà phê năm xưa. Giờ đây những thân cây to lớn đã héo úa, lá rụng đầy đường đất, phủ kín cả mặt sân. Dưới ánh nắng chiều tà lờ mờ xuyên qua tán cây cao vút, tôi thấy những con kiến đen bò dọc theo cành cây to như chum rượu. Mùi thuốc phi yên vẫn còn vương vãi trong không khí — mùi vị của một thời khói lửa, nơi những người nông dân từng gieo hạt cà phê vào đất, thầm thì những lời cầu nguyện cho mùa màng.
Tết xong, tôi lên rừng tìm cây măng như mẹ đã dặn. Mẹ bảo năm nay có măng ngon, vừa đủ để nấu canh cho cả nhà. Tôi đi đến một khúc hẻm rậm rạp, nơi ánh nắng không thể xuyên qua. Tiếng gió thổi qua những tán lá, tiếng chim hót vang dội như lời giao ước của thời gian. Bỗng tôi nghe thấy giọng ai đó gọi. Giọng rất quen — như bà nội tôi lúc nhỏ, khi bà ngồi kể chuyện cho tôi nghe trong những đêm đông lạnh giá.
Tôi ngoái lại, không thấy ai. Chỉ có bóng tối dày đặc và tiếng lá rì rào. Ánh nắng chiều lấp ló qua kẽ lá, nhuộm một chút ánh sáng vàng trên mặt đất. Tôi cởi áo khoác ra để mặc cho gió. Từng giọt mồ hôi tràn xuống sống lưng tôi, như muốn xóa đi cái lạnh của mùa đông.

Đột nhiên, dưới ánh nắng hắt lên qua những tán cây, tôi thấy một tấm gương đang sừng sững giữa bụi rậm. Gương cũ, mờ sương, dính đầy đất cày. Từng vết nứt nhỏ lồi lõm như dấu ấn của thời gian. Cánh tay run rẩy khi tôi chạm vào. Người như có bàn tay nào đó xoa nhẹ sau gáy — một cái chạm rất nhẹ, nhưng đủ để khiến tim tôi nhói đau.
Tôi giật mình quay lại, không ai ở đó. Chỉ có ánh nắng chiếu qua lá cây và mùi đất ẩm, hăng hắc. Gương vẫn đứng im thin thít như nó đã đợi tôi từ lâu — như một người bạn cũ, hay một bóng ma chưa từng được an nghỉ.
Bà nội bảo tôi năm nay sẽ gặp được người xưa. Bà nói lời ấy khi tôi còn nhỏ, trong những đêm đông lạnh giá, bà kể chuyện về rẫy cà phê và chiếc gương ma mị. Tôi không tin. Nhưng giờ đây, tôi đang đứng trước nó — và tôi biết, mình đã chạm vào điều gì đó khác.
Tôi cẩn thận dọn bụi đất xung quanh. Gương có một lỗ hở nhỏ ở góc trái, như bị đánh đập từng ấy năm. Khi tôi chạm vào, một luồng lạnh thấu xương chạy từ chân lên cổ. Tôi thấy hình ảnh của mình phản chiếu lại — nhưng không phải tôi.

Hình ảnh đó là một người đàn ông trẻ, mặc áo bà ba cộc tay, tóc dài buông xuống vai. Anh ta đang gieo hạt cà phê vào đất. Mùi đất ẩm và mùi thuốc phiện vẫn bám chặt như cái nhớ nhung nào đó — như ký ức mà tôi từng có, nhưng không còn nhớ rõ nữa.
Tôi hét lên, chạy ra khỏi bụi cây. Nhưng tiếng hét của tôi bị gió cuốn đi trong rừng sâu. Tôi nghe thấy ai đó gọi tên tôi. Không phải bà nội — mà là giọng của chính mình. Như thể tôi đang gọi bản thân mình từ xa, như một tiếng vọng vang xa xăm giữa những rặng tre già.
Tối hôm đó, mẹ tôi không ngủ được. Bà bảo tôi nên về nhà, đừng đùa với cái gương ấy. Nhưng tôi không đi. Tôi ngồi trước gương, ngắm nghía từng đường nét. Bỗng một cơn gió thổi qua, gương rung nhẹ. Một tiếng cười khẽ vang lên bên trong — như lời thì thầm của ai đó, đang kêu gọi tôi.
Tôi giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm lưng. Gương vẫn đứng yên như cũ. Mùi thuốc phiện và đất cày bám chặt vào tay tôi. Tôi biết, tôi đã chạm trán với cái gì đó không phải ở đây — nó đang ở trong tôi.
Gương ấy thuộc về một người đàn ông trẻ, từng sống nơi này. Người đàn ông mà tôi đã thấy trong gương — và người đàn ông đó, chính là tôi.
Hết 1 truyện miễn phí hôm nay rồi…
Bấm nút bên dưới ủng hộ tụi mình một cú click Shopee,
truyện mở khóa đọc tiếp cả ngày luôn.
Không mất tiền — chỉ mở trang Shopee ở tab mới.